Trong những tháng đầu năm 2026, nền kinh tế Việt Nam đang phải đối mặt với nhiều “cơn gió ngược” từ môi trường quốc tế. Xung đột địa chính trị tại Trung Đông leo thang không chỉ đe dọa chuỗi cung ứng toàn cầu mà còn khiến giá năng lượng biến động mạnh, đặt áp lực lớn lên lạm phát và tỷ giá trong nước. Trước bối cảnh đó, điều hành chính sách tiền tệ hiện nay không còn là lựa chọn đơn thuần giữa “nới lỏng” hay “thắt chặt”, mà là bài toán tìm điểm cân bằng chiến lược để vừa giữ vững ổn định vĩ mô, vừa hỗ trợ mục tiêu tăng trưởng cao.

Dù áp lực bên ngoài rất lớn, hệ thống tài chính – ngân hàng nội địa vẫn duy trì được sự ổn định đáng ghi nhận. Thanh khoản hệ thống được đảm bảo với lãi suất liên ngân hàng duy trì ở mức hợp lý (qua đêm khoảng 3,67%/năm). Đáng chú ý, tính đến cuối tháng 2/2026, dư nợ tín dụng toàn hệ thống đã đạt khoảng 18,86 triệu tỷ đồng, tăng hơn 1,4% so với cuối năm 2025. Dòng vốn này đang được định hướng tập trung vào các lĩnh vực động lực như nông nghiệp, hạ tầng, xuất khẩu và năng lượng xanh, thay vì chảy vào các lĩnh vực đầu cơ rủi ro.

Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo dư địa chính sách tiền tệ đang dần thu hẹp khi nền kinh tế vẫn phụ thuộc quá lớn vào tín dụng ngân hàng (chiếm 145% GDP), trong khi thị trường vốn phát triển chậm. Để đạt được mục tiêu tăng trưởng hai con số, yêu cầu cấp thiết hiện nay là sự phối hợp chặt chẽ giữa chính sách tiền tệ và tài khóa, đồng thời đẩy mạnh phát triển thị trường trái phiếu và cổ phiếu để giảm tải cho hệ thống ngân hàng. Việc giữ vững sự ổn định, nhất quán và minh bạch trong điều hành chính sách chính là “bệ đỡ” quan trọng nhất để củng cố niềm tin thị trường và thúc đẩy kinh tế phát triển bền vững trong giai đoạn đầy biến động này.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Related Posts